Tôi “bén duyên” với giáo dục ngay từ những ngày tôi còn rất nhỏ. Khi ấy, tôi chưa biết thế nào là chọn nghề, là định hướng tương lai. Tôi chỉ biết mình thích, rất thích tưởng tượng bản thân mình được mặc một chiếc áo dài trắng, viết những dòng chữ nắn nót trên chiếc bảng đen. Tôi chỉ biết những bức vẽ của mình đầy những hình ảnh cô giáo, ấm áp và hiền lành, đang say sưa truyền thụ tri thức…
Và rồi, tôi trở thành cô giáo thật, trong khi tôi chưa từng qua một lớp đào tạo nào về nghiệp vụ và kỹ năng sư phạm. Tôi mang trong mình một tình yêu, quả thực rất nồng nhiệt với những đôi mắt ngây thơ, những nụ cười hồn nhiên và những cái ôm rất thực, rất “tình” của các con. Tôi như cá gặp nước, ngày ngày nỗ lực, chỉ hi vọng mang tới những điều tốt đẹp nhất cho các con, chỉ mong muốn có thể cùng các con đi được một đoạn đường ý nghĩa trên con đường đời còn rất dài, rất dài của các con.
Tôi đã nghĩ, chỉ cần yêu các con thôi, là đã đủ, vì tình yêu là thứ thuốc kỳ diệu sẽ đưa con người gần với con người, và sẽ gieo mầm những hạnh phúc và những điều tốt đẹp cho mai sau.
Nhưng khi thời gian trôi đi, những đôi mắt bỡ ngỡ cần tôi dìu dắt ngày nào như trở thành một người khác, khi các con quen bạn mới, rồi có nhiều vật dụng hơn để dành thời gian cho thay vì bài học, khi tôi luôn phải nhăn trán suy nghĩ làm thế nào để tăng sự hứng thú cho bài học của các con, để những kiến thức cô dạy con sẽ nhớ và vận dụng cho các bài kiểm tra luôn dồn dập, bên cạnh đó có thật nhiều thời gian giải thích chi tiết cho con “Tại sao túi nilon lại không tốt hả cô?”, tôi đã nhiều lần như đi vào bế tắc. Tôi phải làm sao để tốt cho các con, để có thể xử lý được các tình huống đã làm tôi cảm thấy khó xử, để tôi kiềm chế được sự nóng giận của mình trước những học sinh mà theo quan niệm truyền thống là con “không ngoan, không vâng lời”. Có lẽ đó là điểm yếu mà chính việc tôi chưa từng được đào tạo qua trường lớp khiến tôi không có đủ kinh nghiệm và kỹ năng để xử lý những tình huống đó theo phong cách sư phạm. Tôi đã chán nản và cảm thấy mệt mỏi.
Thế rồi, tôi quyết tâm tự mày mò tìm hiểu, tôi đã đọc rất nhiều tài liệu, và thật may mắn, vào năm tháng đó có một khóa học về làm cha mẹ đã đến với tôi như một vị cứu tinh.
Tôi hiểu ra rằng, yêu con thôi là chưa đủ. Nếu chỉ yêu, mà không có kiến thức để yêu, không có cách yêu đúng, thì mọi thứ sẽ khó khăn hơn rất nhiều.
Giây phút con níu lấy cánh tay tôi lại, trong khi đôi mắt vẫn còn đỏ hoe, trái tim tôi đã bị đánh gục. Đó là khoảnh khắc suốt cuộc đời này tôi sẽ không bao giờ quên, khi tôi đã có thể dùng những kiến thức mình học được, áp dụng và đã sưởi ấm một trái tim trẻ thơ, cho con cảm giác tin tưởng và ấm áp.
Vì lý do đó, mà B-kids ra đời, hiện thực hóa một đam mê đã âm ỉ cháy trong tôi từ rất lâu. Cho đến một ngày, tôi chợt nghĩ “nếu mình giữ mãi trái tim của một đứa trẻ, thì mình cũng sẽ được đồng hành cùng đứa trẻ đó, trong suốt cả chặng đường”, đó là ý nghĩa là tôi chọn cái tên B-kids. Hãy luôn “be a kid” để lắng nghe con, thấu hiểu con và đồng hành cùng con.
Tôi không phải là một nhà giáo dục, tôi là một người “ngoại đạo” đến với giáo dục. Có lẽ vì thế mà tôi thấy mình rất giống các bậc cha mẹ chưa có điều kiện được tiếp cận với kỹ năng làm cha mẹ, mà chỉ yêu con, dạy con và đối xử với con theo bản năng, theo những gì mình cho là đúng. Tôi cũng đã học hỏi, đã kiên nhẫn để nâng cao khả năng “sư phạm” của mình, thì tôi tin, các bậc cha mẹ hoàn toàn sẽ tìm được cách thức yêu con phù hợp với mong muốn và định hướng của bản thân mình.
Với mong ước được học hỏi, được sẻ chia, được phát triển, tôi viết ra những dòng này, chia sẻ cùng các bậc cha mẹ, hi vọng một ngày nào đó chúng ta có thể hiểu được thế giới của các con, song hành cùng con và nâng bước chân con trên mỗi ngả đường. Tôi cũng rất mong nhận được sự đóng góp và chia sẻ từ các bậc phụ huynh – những người đã, đang và sẽ nuôi dưỡng những mầm non của tương lai.
Trân trọng cảm ơn,